Title

Subtitle

                      Người Khách Lạ...(1)

  (Viết Tặng những con người Cách-Mạng Việt Nam)

 

 Đêm nay là đêm trước ngày Quốc Khánh.

Điện vẫn thiếu nhưng đèn thành phố vẫn sáng rực.

          Gạo vẫn đắt nhưng các quán ăn vẫn đầy khách, thức ăn vẫn ê-hề. Các ba, đăng-xinh vẫn tưng bừng; rượu huýt-ky, sâm-banh vẫn lênh láng...

          Trong đêm tối tại thôn quê các chiến sĩ, thường dân vẫn ngã gục trong bom đạn cuộc nội chiến; nhưng tại đây đường phố vẫn ròn rã với tiếng cười, nghênh ngang những bộ mặt nhởn nhơ, đắc chí, hay “mặc kệ”…

 

          Giữa ồn ào của thành phố, tôi cố kiếm một chỗ yên tĩnh để nghỉ chân và để “hoàn hồn.”

          Tôi tới vườn Diên Hồng(2), ngồi trên một ghế đá. Đây với kia chỉ cách một đoạn đường rất ngắn, mà là hai thế giới riêng khác.

          Tiếng ầm ỹ vẳng xa như tận đẩu đâu. Mấy nhánh liễu phất phơ, rung rinh trước gió. Một chiếc đò nhè nhẹ lướt trên nước sông đen, theo nhịp một mái chèo câm.

          Không gian hình như khác.

          Thời gian hình như khác.

          Tâm tư con người cũng hình như bị lôi kéo vào một thế giới khác lạ.

 

          Tôi giật mình, cảm thấy có người ngồi bên cạnh.

          Có lẽ tôi mải vẩn vơ mà không để ý.

          Tôi nhìn Khách.

          Người không tuổi. Bảo là trẻ cũng được. Bảo là già cũng không sai. Khó nói Khách là người Âu, người Á hay người Phi vì khuôn mặt rắn rỏi như gỗ mun, vóc lớn như người Âu, nhưng vẻ mặt lại trầm lặng như người Á.

          Mắt sáng ngời, Khách lên tíếng trước, giọng sang sảng, dõng dạc, tự nhiên:

 “Chào anh!"

          Tôi đứng lên đáp lễ, nhìn kỹ Khách.

          Vẻ mặt Khách, tiếng nói Khách, phảng phất quen quen.

          Gập ở đâu ta!  Ở Thượng Hải, ở Nam Kinh, ở Quảng Châu, ở Vọng Các, ở Paris, ở Luân Đôn (3), ở Rome, ở Genève, ở Cairo, ở Tunis???...

          Trên hết, một cảm giác sâu sắc: linh tính tôi nhận thấy Khách là người đáng kính.

“Xin lỗi anh, anh ở Sài Gòn hay là một khách lạ từ phương nào tới?"

         Khách ngần ngừ:

“Tôi không phải là người lạ mà là người lạ. Lạ đối với Sài Gòn, lạ đối với bất cứ nơi nào..."

“Xin lỗi anh, nay câu « bốn bể một nhà” là sự thực. Sao anh còn có thể coi mình là một người xa lạ bất cứ nơi đâu?"

          Khách mỉm cười chua xót:

“Anh nói sao?  «Bốn bể một nhà” ư?“

“Nhưng sao nhân loại chia rẽ nhau, chửi rủa nhau, đánh giết nhau?  Anh quên ư?  Ngay cả ở đất nước này, người ta đang đánh giết nhau vì những cái gọi là «lý-tưởng»!

“Tôi đã đi khắp bốn phương. Tôi đã ở đây hai năm. Nhưng tôi vẫn thấy mình là người khách lạ, cơ khổ, bơ vơ..."

 

          Tôi nghĩ lầm Khách là người thất nghiệp, lỡ độ...

“Tôi có thể giúp đỡ được bạn chăng?  Tôi không giầu có nhưng xin bạn đừng vì khách khí ..."

          Khách gượng cười, nụ cười tàn héo ngay trên môi:

“Cám ơn bạn. Tôi không những cần một người giúp tôi, mà cần tất cả mọi người giúp tôi!  Tôi không cần tìền, tôi không cần gạo, tôi không cần nhà. Nhưng tôi cần mọi người giúp tôi về đủ mọi mặt, vật chất, tinh thần..."

“Nỗi bơ vơ cơ khổ của bạn nhường bao mà lại nói vậy?  Nếu bạn cần một chỗ nương thân, tôi có thể kiếm giúp bạn một nơi tạm trú."

“Tôi đã đi khắp các nơi quán trọ, đã ở nhiều lâu đài, dinh thự, cũng như nhà tranh, chòi lá, ngục tối, trại giam. Tôi đã trải khắp các vùng đồng bằng, rừng núi, bưng biền ở Âu, ở Á, ở Phi, ở Mỹ...

“Tôi tới đâu ai cũng tưng bừng đón rước. Nhưng người ta chỉ tưng bừng đón rước được buổi ban đầu.

“Không ai dám chứa tôi lâu nên tôi không có chỗ dung thân, không có nơi gieo ý, không có đất xây dựng.

“Tôi không đòi ăn. Tôi đòi người ta nghe tôi, nghe lẽ phải. Tôi không tuyệt vọng, tôi chỉ thất vọng. Tôi không mệt, không cần chỗ nghỉ ngơi. Tôi chỉ muốn có một căn cứ làm việc, sáng tác và xây dựng một tương lai yên vui cho mọi người ..."

 

          Tôi lặng yên nghe. Rồi tự nhủ thầm:  “Người sao quái lạ!  Nói khôn mà hình như điên.”

          Khách như đoán được ý tôi.

“Tôi điên thực bạn ạ. Nhưng con người dù điên cũng còn cảm thấy bơ vơ. Vì lòng con người trống rỗng! "

          Tôi ngỏ ý mời Khách về nhà chơi. Khách đáp:

“Tôi đã đến nhà bạn rồi. Tôi đã đến nhà tất cả mọi người như bạn rồi. Tôi đã đến mấy chục, mấy trăm lần rồi. Nhưng chuyện chỉ là chuyện suông. Câu chuyện trà dư tửu hậu nào có ích gì cho ai?  Đến nữa mà chi!"

          Tôi chắc Khách là người điên thực. Tôi rùng mình. Sương đêm lạnh?  Lo sợ mình ngồi với người điên?

          Tôi lại nhắc lời mời Khách về nhà chơi. Khách cười gằn:

“Nếu bạn biết tôi là ai chắc bạn chẳng mời tôi nữa!"

“Vậy Khách là ai?"

          Khách lên giọng chua-chát, nhưng lời nói rào-rạt như sóng biển:

“Tôi là Cách-Mạng đây!

Tôi tới đây để đạp đổ những thể-chế lỗi thời, đạp tan những xã-hội thối nát, tiêu diệt những tinh thần lạc-hậu để rồi xây dựng những thể-chế tiến bộ, những xã-hội công bằng trong đó người người được sống trong yên vui, sảng khoái về vật chất, tinh thần.

Tôi đã mang hoang-tàn tang-tóc tới khắp nơi, nhưng mục đích tôi theo đuổi không phải là hoang-tàn tang-tóc mà là xây dựng trên hoang-tàn tang-tóc cần-thiết đó một kiến trúc nhân-quần nguy nga hợp lý, hợp nguyện vọng ao-ước của quần chúng, và phải là cho đám quần chúng nghèo nàn, dốt nát, bị đè nén, bị bóc lột đó!

Nhưng người ta chỉ để cho tôi phá hoại, giết chóc, gây tang-tóc hoang-tàn. Không ai để cho tôi xây nhà công bằng, trồng cây yên vui trên hoang-tàn, tang-tóc.

Sở dĩ như vậy vì lòng người xấu-xa, ích-kỷ. Và ...

Xấu-xa, ích-kỷ chỉ có thể nẩy-nở, trưởng thành được trong hoang-tàn, tang-tóc mà thôi!."

 

          Giọng Khách cương quyết, nhưng mấy giọt lệ long-lanh trong khóe mắt làm dịu hẳn vẻ cứng-rắn, bạo tàn của khuôn mặt dầy-dạn phong sương.

 

          Lẳng-lặng, chúng tôi đứng lên ra khỏi khu vườn.

          Một ánh-sáng chói lòa. Tôi giật mình ngửng đầu nhìn, tưởng lựu-đạn hay plát-tích nổ.

          Bên cạnh tôi, một đám khói trắng bùng lên.

          Tôi nhìn Khách. Không thấy Khách.

          Cũng không phải lựu-đạn hay plát-tích. Cũng không phải là pháo-bông ăn mừng ngày Cách-Mạng thành công.

          Ngẩn ngơ, tôi thủng thẳng bước đi.

          Tự cảm thấy lòng mình cũng bơ-vơ, cơ-khổ: không nơi dung-thân, không nơi gieo ý, không nơi xây-dựng!

          Tự cảm thấy lòng mình cũng buồn thương mênh-mang.

          Như Khách, tôi cũng nhận con người mới chỉ thấy hoang-tàn, tang-tóc của Cách-Mạng mà chưa thấy được phần sáng tạo, xây dựng của Cách-Mạng.

          Tiếng Khách vẫn còn văng vẳng:

“Tôi chưa mệt… Tôi không tuyệt vọng… Tôi không cần nghỉ ngơi... Tôi chỉ muốn xây dựng..."

 

          Và ngày ngày, mỗi buổi chiều, tôi tới vườn Diên-Hồng ngồi đợi Khách.

          Nhưng,

 “Cách-Mạng ơi, anh còn đây hay đã đi đâu?”

 

Trần Văn Tuyên

30-10-1965

 

Chú thích:

(1)        Sau khi Cộng sản xâm chiếm miền Nam 1975, cuốn truyện ngắn Người Khách Lạ này đã bị họ lên án là đã chê bai và chỉ trích cách-mạng của họ. Cuốn Người Khách Lạ bị xếp vào loại tác phẩm gọi là "phản động", bị cấm lưu truyền, lưu trữ, hay trích dịch dưới mọi hình thức. Theo lời tuyên truyền của Cộng sản Việt Nam, tác phẩm của Luật-sư Trần Văn Tuyên, cùng tác phẩm của gần năm trăm tác giả khác ở miền Nam, bị liệt vào thành phần "phản động” này đã bị chính quyền Cộng sản tịch thu và tiêu hủy trong chiến dịch họ gọi là  "Bài Trừ Văn Hóa Đồi Trụy”.

(2)      "Diên Hồng: có một ý nghĩa lịch sử quan trọng. Dưới thời vua Trần Nhân Tông, nước ta bị quân Mông-cổ xâm lăng. Vua muốn đầu hàng để tránh tổn hại cho dân lành. Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn xin đánh tới cùng; ông quỳ xin vua hãy chặt đầu ông trước, nếu muốn đầu hàng quân địch. Vua triệu thỉnh các bô lão, nhân tài, đại diện nhân dân, v.v. đến họp tại điện Diên Hồng để hỏi ý kiến, nên đánh hay hoà. Toàn dân đồng lòng đánh tới cùng và nước ta đã đánh bại quân Mông-cổ.

Trước năm 1975, hội trường Diên Hồng là trụ sở của Thượng Viện Việt Nam Cộng Hòa, tại Sài Gòn.

(3)      Thượng Hải = Shanghai (China); Nam Kinh = Nanjing (China); Quảng Châu = Guangzhou (China); Vọng Các = Bangkok (Thailand); Luân Đôn = London (United Kingdom).

 

================================================================

 

 

                 A Strange Visitor...(1)

 

(Dedicated to all Vietnamese Revolutionary Men and Women)

 

It was the eve of National Day.

Electricity shortages became more acute, yet city electric lights were glowing.

          Living cost soared sky-high, but restaurants were packed, food was ample. Night-clubs and dance-halls were festive; whiskeys, champagne were flowing...

          In the dark unlit countryside, soldiers and innocent peasants continued to fall under the bullets of an internecine war. Yet, laughters resounded in city streets, urban faces showed off their compassionless, “who-cares,“  satiated attitudes...

 

          In the midst of this city brouhaha, I attempted to find a quiet place to rest my tired feet and calm my unsettled mind.

          In Dien Hong(2) park, I took seat on a stone bench. Right here in the park and over there in the streets, separated only by a short distance, lived two different worlds.

 

          Blaring sounds echoed from yonder.

          The graceful branches of a weeping willow tree gently floated in the wind.

          A small sampan quietly glided on the dark waters of the river, at the cadence of a mute oar.

          Ambiance felt different. Time felt different. Human emotions seemed drifting away, further away to another world.

 

          Suddenly I was startled by the sensation of a presence nearby. Perhaps, I was day-dreaming and failed to notice it earlier.

          I took a glance at the person sitting next to me. He was ageless; neither young, nor old.

          One could not tell whether he was Caucasian, Asian or African, for his face looked hard as African ebony, his stature stood strong like a Westerner’s, but his mien was serene as an Asian’s.

          His eyes glowed as he struck the conversation with a natural, resonant, clear and distinctive voice:

“Hello!"

          I rose to my feet to return the greeting. I took another look at the stranger.

          His airs, his voice; they were somewhat familiar to me.

          Where had I met him before? In Shanghai, Nanking, Guangzhou, Bangkok, Paris, London, Rome, Geneva, Cairo, Tunis???

          I was overwhelmed by a profound awe that convinced me he was a man of dignity.

“Pardon me, are you from Saigon or elsewhere?"

          The stranger hesitated:

“I am not a stranger here, but sure feel like one. A stranger in Saigon, a stranger everywhere, anywhere I went ..."

“Forgive me, but we have a saying:  “All four corners are but one home”; thus, how could you consider yourself a stranger here, especially in these modern times?"

          The stranger attempted a smile but could not hide a sarcasm:

“What did you say?  “All four corners are but one home”?

Then why is the human race so divided, why is it warring among itself, why are its people killing one another?  Have you forgotten?  Even in this very land, people are maiming one another for what they called “ideology”!

I have traveled the world over. I have been here for two years now, but then why still feel like a stranger, so lonely, so forlorn...."

 

“This stranger must have lost his job or experienced a tough time,” thought I.

“May I offer some assistance?  I am not a wealthy man but if you don't mind ..."

          The stranger attempted a smile but it immediately died on his lips.

“Thank you, my friend. Not only do I need a person's help, but I also need all mankind's help!  I do not want money. I do not want food. I do not want housing. Yet, I do require everybody's help; spiritual and material help ..."

“How deep your woes must have been!  If you need shelter, I can help find one."

“I have lived in many a hotel, many a castle, many a palace, as well as in many a ghetto, many a hut, many a jail, many a camp. I have crossed many a steppe, many a mountain, many a jungle, many a maquis. Europe, Asia, Africa, the Americas …

Everywhere I went, I was welcome by all. But they only welcomed me in the beginning. No one kept me long enough. That is why I have no home to settle in, no place to build on, and no field to sow my ideal.

I ask not for food. I ask only to be heard. I ask that Reason be heard. I am not hopeless; I am merely disheartened. I am not tired; I need no rest. What I need is a place to start up my work, to create, to lay out a peaceful, prosperous and happy future for all ..."

 

          I listened in silence, musing, “- What a strange person!  He speaks wisdom, yet sounds bizarre!"

          The stranger seemed to have read my thought.

“Indeed, I am bizarre. But even bizarre people feel forsaken, because the human heart is but a big vacuum!"

          I attempted to invite the stranger home. He replied:

“I have been to your house before. I have visited homes of people like you. I have been there a dozen, a hundred of times. But conversations were just hollow talks, nothing but empty talks!  Why then bother to return?"

 

          I wondered if the stranger was somewhat mentally disturbed. I shivered. Chilly evening?  Fear of being alone with an insane stranger?

          Nevertheless, I extended my invitation again. The stranger uttered a laugh of irony:

“If you knew who I am, you would not want to ask me in!"

“Who are you then, may I ask?"

          The stranger's voice turned bitter, and his words roared like ocean waves.

“I am Revolution!

I am here to pull down feudal regimes; to destroy depraved societies; to exterminate neo-colonialism so I can build a new foundation, a just and fair society where all men and women may live in happiness, in spiritual satisfaction and material prosperity.

Everywhere I went, I brought along destruction and death. But my objectives had been neither havoc nor killing. My objectives were to rebuild -- on top of that absolutely required demolition -- a new humane infrastructure for Justice, Democracy and Happiness that was the answer to the wishes of the citizenry, that indigent, under-educated, unprivileged, oppressed and abused masse.

But I was doomed to only destroy, kill, demolish. On that ruin, no one let me erect the house of Justice, plant the tree of Peace, sow the seed of Happiness. The reason for that?  The viciousness of the human heart, its egoism, and ... Vileness and greed thrive on destruction and death!"

 

          The stranger's voice was resolute, but the shimmering tears in his eyes softened the toughness of his weather-beaten face.

          We walked in silence toward the exit of the park.

          Suddenly, an intense light glowed in the dark beside me. I jolted back, fearing a grenade or plastic explosive. Right next to me a cloud of white smoke rose.

          My eyes searched for the stranger. He was not there.

          It was no grenade or plastic explosion. Neither was it fireworks commemorating the success of a military coup d’état...

          Slowly I strolled on with a heavy heart, filled with regrets and melancholy.

          For I too, felt miserable, forsaken. No place to settle in, no field to sow my ideal, no land to build up!  My heart sank in an abyss of sadness.

          Like the stranger, I realized that human race recognized only the havoc but had yet to acknowledge the creative and constructive attributes of Revolution.

          The stranger's voice still echoed in my ears:

"I am not tired ... I am not hopeless ... I need no rest ... All I want is to rebuild ..."

 

          And every afternoon, day after day, I waited tirelessly in Dien Hong park for the strange visitor to return.

          But,

"Revolution, where are you?  Are you still around or far gone now?"

 

oOo

           Trần Văn Tuyên

          Saigon, October 30, 1965

 

 

(Translated from  “Người Khách Lạ”, Chapter 1 of  its namesake “Người Khách Lạ,” a collection of short stories by the author Trần Văn Tuyên; published in 1967, Saigon, Vietnam)

Editor’s Notes:

(1) In the wake of the communist invasion of South Vietnam in 1975, this collection of short stories A Strange Visitor (Người Khách Lạ) had been labeled "reactionary” by the Hanoi authorities. The public was not allowed to own or read it. It was banned from bookstores and libraries for having "criticized and insulted the great Revolution of the Communist Party. "In a campaign named “Eradication of Depraved Publications” against the so-called "reactionary publications”, communist authorities ordered the destruction of publications by almost 500 South Vietnamese books and writers among which was this short-story collection. However, some original copies of Người Khách Lạ remained safeguarded in libraries at various institutions worldwide and in the USA.

(2) Diên Hồng – The author had chosen to name his fiction park “Diên Hồng” because this name carried a significant meaning in the history of Vietnam. Under the reign of King Trần Nhân Tông, this small land located south of China was under threat of invasion by the mighty Mongolian hordes from the North. Wanting to spare the populace from the havoc by these ferocious invaders, the king confided to Marshal Trần Hưng Đạo his intent to surrender to the enemy. Marshal Trần Hưng Đạo adamantly rejected the idea. He pleaded with the king not to do so, or else to have him – the marshal -- beheaded first if the surrender were to be carried out. He advised the king to hold a referendum on the war. Elders, councilmen, scholars, peasants, women, youngsters, and all others were convened to the royal Diên Hồng Hall for a survey. Unanimously and vehemently, all agreed to fight the enemy to the end. And fought they did. And they victoriously repelled the Mongolian invasion.

 Under the Republic of Vietnam, until the Communist invasion in April, 1975, Diên Hồng Hall in Saigon housed the Republic of Vietnam’s senate.

==================================================================

The short stories collection "Người Khách Lạ" by Lawyer Trần Văn Tuyên has 11 chapters.

To read the complete book, please enter here...

- Chapter 1 : Người Khách Lạ ( A Strange Visitor)

- Chapter 2 : Trần gian và Tiên Cảnh (Heaven And Earth)

Chapter 3 : Tết Của Bé Miễn (Little Mien's New Year's Eve)

- Chapter 4 : Truyện Anh Tư. (A Man Named Tu)

- Chapter 5 : Linh Hồn Và Xác Thịt (Soul And Body)

- Chapter 6 : Một Thân Thế (A Human Life)

- Chapter 7 : Sở Khanh Đến Trước Diêm Vương (So Khanh in Hades)

- Chapter 8 : Thực Và Mộng (Reality And Fantasy)

- Chapter 9 : Gánh Mắm Người (The Containers Of Human Preserve)

- Chapter 10: 30 Tết Của Trâu Bò Gà Lợn (New Year's Eve of Farm Animals)

- Chapter 11: Truyện Bác Nghèo (Story Of Poverty)

=====================================================================

Bạn Mới

Tập Truyện Ngắn "Người Khách Lạ"

Tập Truyện Ngắn "Người Khách Lạ" của LS Trần Văn Tuyên có tất cả 11 Chương.

Muốn đọc Toàn Bộ, Xin mời Bạn vào đây ...

- Chương 1 : Người Khách Lạ

- Chương 2 : Trần gian và Tiên Cảnh

- Chương 3 : Tết Của Bé Miễn

- Chương 4 : Chuyện Anh Tư.

- Chương 5 : Linh Hồn Và Xác Thịt

- Chương 6 : Một Thân Thế

- Chương 7 : Sở Khanh Đến Trước Diêm Vương

- Chương 8 : Thực Và Mộng

- Chương 9: Gánh Mắm Người

- Chương 10: 30 Tết Của Trâu Bò Gà Lợn

- Chương 11: Truyện Bác Nghèo

=================================

Bài Mới Đăng

=================================

Gia đình Nguyễn Ngọc Huy  tổ chức trình chiếu bộ phim Đại Họa Mất Nước trên toàn thế giới;

Mời quí vị thưởng lãm trên YouTube qua các Links dưới đây:

Chapter-1/8: http://www.youtube.com/watch?v=JQwicWxsRB8&feature=related 

Chapter-2/8: http://www.youtube.com/watch?v=tNVG-lqJnDg 

Chapter-3/8: http://www.youtube.com/watch?v=YLnqNJssvHY 

Chapter-4/8: http://www.youtube.com/watch?v=O29v7zjUUzs 

Chapter-5/8: http://www.youtube.com/watch?v=XpbRLRzE1S4 

Chapter-6/8: http://www.youtube.com/watch?v=uTzkoZoO_IE 

Chapter-7/8: http://www.youtube.com/watch?v=yLaaU26NWh0 

Chapter-8/8: http://www.youtube.com/watch?v=jm3Un1Kbb3Y hoặc coi toàn bộ cuốn phim

Toàn bộ:http://www.youtube.com/watch?v=fpYuc2gs2bk&feature=related

=================================

Muốn đọc Tiểu Sử của Đảng Trưởng Nguyễn Thái Học, xin vào Trang Archives hay Links;

Hoặc bấm vào thư viện của Nguyễn Thái Học Foundation;

=================================

Muốn biết gì về đạo Cao Đài, xin bấm vào đây để đọc bằng tiếng Anh Caodaism.

Muốn đọc tiếng Việt, xin vào đây Đạo Cao Đài;

Tìm qua Google

Tìm ở đây : http://www.google.com;