Title

Subtitle

                         LẬP TRƯỜNG

ooOOOoo

Cách Mạng Của Chúng Ta

LGT: Luật Sư Trần Văn Tuyên xác định rõ ràng lập trường của mình về cách thức giải quyết chiến tranh Việt Nam bằng Cách Mạng hóa xã hội Miền Nam để chiến thắng Cộng Sản và thống nhất Đất Nước, trong một loạt bài “Lập Trường” đăng trong nhật báo Quyết Tiến xuất bản năm 1964.

LS Tuyên chủ trường phải sửa đổi toàn thể tổ chức bộ máy nhà nước, sửa đổi các pháp luật cũ kỹ lỗi thời từ đời đế quốc, cho hợp với chế độ một quốc gia độc lập và một quốc gia tân tiến, sửa đổi phương pháp, tác phong làm việc của các công bộc  - từ vị nguyên thủ cho tới người lao công – để tránh cho nhân dân những sự bạo ngược, phiền hà. Phải sửa đổi các thể chế theo một kế hoạch tổng quát, không thể vá víu, không thể thay đổi cục bộ; chánh quyền phải trao cho toàn thể nhân dân trách nhiệm chánh trị, tạo ra các thể chế, tập quán dân chủ, huấn luyện nhân dân về ý thức chánh trị, về ý niệm Tự Do, Dân Chủ, về mặt quyền lợi cũng như về nhiệm vụ.

Theo LS Tuyên, phải thay đổi toàn diện, phải Cách Mạng toàn diện mới mong thắng được Cộng Sản và tiến tới một nước Việt Nam dân chủ tân tiến.

Những ý tưởng sâu sắc này, mặc dù viết ra cho thời kỳ Việt Nam Cộng Hòa vào năm  1964, vẫn còn hoàn toàn phù hợp cho nước Việt Nam Cộng Sản ngày nay.

Xin bạn đọc theo giỏi sau đây...

=========================================================================================== 

 

PHẦN I - TÂM LÝ NHỮNG BIẾN CỐ VỪA QUA

Những Vấn Đề Tâm Lý

Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 29 tháng 9 năm 1964)

 

Trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam, yếu tố tâm lý quan trọng hơn cả yếu tố chánh trị, quân sự.

Pháp đã thua vì không hiểu tâm lý cuộc kháng chiến đòi độc lập và đã bất chấp những nguyện vọng chánh đáng của dân tộc Việt Nam mà chỉ biết đặt vấn đề chống Cộng.

Trong 9 năm qua, Hoa Kỳ đã thất bại vì cũng chỉ biết đặt vấn đề chống Cộng, coi là quốc sách và ủng hộ những cá nhân như ông Ngô Đình Diệm, bất chấp những mong ước, đòi hỏi dân chủ, hoà bình, của đa số dân Việt Nam.

Việc chánh trị, chiến tranh ở Việt Nam đã khó khăn, phức tạp vì chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh và chánh trị quốc tế, ngày nay càng ngày lại càng khó khăn phức tạp hơn vì những rối loạn liên tiếp trong mấy tháng qua, đã tạo ra một bầu không khí nghi ngờ lo sợ, vì bao nhiêu mặc cảm bao trùm thấm tràn tâm lý của đa số nhân dân.

Trước hết là sự nghi ngờ.

Người ta thấy người Công giáo nghi ngờ người Phật giáo là trung lập, là thân Cộng, là bị Cộng sản len lỏi trong hàng ngũ để giật giây. Người Phật giáo nghi ngờ người Công giáo là dư đảng Cần Lao, là mưu đồ lập lại chế độ cũ, “chế độ Diệm không Diệm” để mong trở lại địa vị “ưu thế” ngày xưa.

Người ta thấy sinh viên học sinh nghi ngờ cha anh, thầy dạy, cho rằng lứa người trên 40 tuổi đã thành những người “lẩm cẩm”, hủ lậu, xôi thịt, không đáng tin cậy; nghi ngờ các đảng phái, các người làm chánh trị, không những đã ươn hèn mà lại còn muốn tranh công, cướp chỗ của họ.

Người ta thấy quốc dân nghi ngờ lòng thành tín của chánh quyền vì chánh quyền hứa cách mạng mà không cách mạng, hứa dân chủ mà định làm độc tài, nghi ngờ khả năng, hiệu lực, uy thế của chánh quyền vì chánh quyền đã không thanh toán được tàn tích của chế độ cũ, đã bất lực trong việc chống Cộng, đã từ bỏ trách nhiệm để mặc một số người quá khích tự do ngang ngược chém giết nhau ngay ở thủ đô, trong những ngày cuối tháng 8.

Người ta thấy quốc dân nghi ngờ ích lợi và hiệu lực của các đảng phái chánh trị, với một tổ chức tan rã, chánh sách xôi thịt, thiển cận hay không thực tế. Người ta thấy quốc dân nghi ngờ chánh sách của Hoa Kỳ cho rằng không quyết liệt chống Cộng vì không tấn công Bắc Việt, Hoa Nam vì Hoa Kỳ đã tỏ khuynh hướng cầu hòa, vì thấy Hoa Kỳ vẫn thi hành chánh sách ủng hộ cá nhân đưa tới độc tài, vì Hoa Kỳ “có vẻ” ủng hộ người chế độ cũ. Người ta thấy người Hoa Kỳ nghi ngờ đa số dân tộc Việt Nam không có quyết tâm chống Cộng, nghi ngờ Phật giáo có khuynh hướng trung lập hay đã bị Cộng sản nằm vùng lung lạc, nghi ngờ khả năng dân chủ của dân tộc chúng ta.

 

Số Mai: Những Mặc Cảm

 

===========================================================================================

 

PHẦN I - TÂM LÝ NHỮNG BIẾN CỐ VỪA QUA

 Những Mặc Cảm

 Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 30 tháng 9 năm 1964)

 

Bên cạnh những nghi ngờ trùng điệp đó là cả một vũ trụ mặc cảm.

Người Công giáo có mặc cảm tự tôn, là một đoàn thể có thành tích chống Cộng, đã hy sinh chống Cộng, nhưng lại có cái mặc cảm tự ti, tự coi mình như bị đồng hóa với chế độ Ngô Đình Diệm, đồng hóa với  “dư đảng Cần Lao”.

Người Phật giáo có cái mặc cảm tự tôn đã tạo lập đại  nghiệp trong việc lật đổ chế độ nhà Ngô, trong các cuộc tranh đấu chống Hiến Chương 16-8, tự hào chiếm đa số 85% nhân dân. Nhưng bên cạnh, lại có cái mặc cảm đã bị chánh quyền coi thường và quên công trình cách mạng của họ, bị chánh quyền phản bội, không trừng phạt tay sai nhà Ngô, lại thấy chánh quyền dung dưỡng những người chế độ cũ, - một số là Cần Lao và Công giáo – để cho họ tiếp tục áp bức, nhất là ở Trung Việt.

Chính nhóm cầm quyền quân nhân cũng đầy mặc cảm.  Mặc cảm tự ti của một chánh quyền không nguồn gốc ở nhân dân, không có hậu thuẫn của nhân dân, không có sự đồng tình của đa số Quân đội mà họ đại diện.  Mặc cảm tự ti của những người đã cộng tác chặt chẽ với chế độ cũ. Mặc cảm tự ti của những người chưa bao giờ làm chánh trị, mà nhất đán, nắm trọn quyền hành chánh trị trong tay. Mặc cảm tự tôn của những người “Hùng”, của những người “chiến thắng”, của những người được nước bạn Hoa Kỳ triệt để ủng hộ không điều kiện.

Mặc cảm tự tôn ấy làm cho nhóm cầm quyền quân nhân có khuynh hướng bất chấp đảng phái, bất chấp pháp luật, bất chấp nhân dân. Những mặc cảm tự ti trái lại, làm cho họ rụt rè, e ngại, tiến thoái không thường, không dám thanh toán người, việc của chế độ cũ, làm cho họ phải o bế, năn nỉ những kẻ chống đối vì sợ bị lên án, phải mua chuộc bất cứ một lực lượng lớn, nhỏ nào, để dùng làm hậu thuẫn cho họ. Do đó mà chánh quyền tuy là một chánh quyền quân nhân mà yếu ớt, bất nhất trong thái độ, không dám cương quyết hành động. Và vì muốn được lòng tất cả mọi người nên không được lòng một người nào cả.

Chính những nghi ngờ, mặc cảm phức tạp kể trên đã làm cho chánh quyền quân nhân yếu ớt; đã làm cho sự đoàn kết dân tộc (quân và quân, quân và dân, cũ và mới, Phật giáo và Công giáo, đảng phái và không đảng phái, trẻ và già, v.v.) bị rạn vỡ, sứt mẻ, đã gieo rắc vào trong tâm hồn quốc dân mầm mống một nỗi lo sợ mênh mang; lo sợ chánh quyền bất tài, vô lực gây thêm rối loạn; lo sợ chánh quyền phân hóa vì không còn uy tín, thế lực gì đối với nhân dân, lo sợ xã hội phân hóa vì mất cả cương thường, lo sợ các cuộc quân nhân đảo chánh đưa tới độc tài quân phiệt, lo sợ tình thế chông chênh rối loạn bị Cộng sản khai thác để tăng thêm sự khuynh đảo, lo sợ sự hiểu lầm giữa Công giáo và Phật giáo có thể đưa tới chiến tranh tôn giáo, lo sợ nước bạn Hoa Kỳ lập lại chánh sách “mang con bỏ chợ” như đối với Trung Hoa Quốc Gia hồi 1948-1949.

 Số Mai : Sự Giải Thoát Tâm Lý

 

===========================================================================================

 

PHẦN I - TÂM LÝ NHỮNG BIẾN CỐ VỪA QUA

 

Sự Giải Thoát Tâm Lý Để Giải Quyết

Những Vấn Đề Tâm Lý Phức Tạp

 Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 1 tháng 10 năm 1964)

 

Làm cách nào để giải quyết những vấn đề tâm lý phức tạp này, để tạo ra một không khí đồng tâm nhất trí cần thiết cho cố gắng ứng chiến và xây dựng tương lai?

 1)    Việc thứ nhứt phải làm là đánh tan những hiểu lầm, ngờ vực giữa Phật giáo và Công giáo.

Người Công giáo đừng hiểu lầm lập trường của Phật giáo trong vấn đề chống Cộng.

Lập trường hòa bình, chống chiến tranh là một lập trường giáo lý của một tôn giáo căn bản trên lòng Từ Bi hỉ xả - không phải là một thái độ khuynh cộng như có người đã tưởng lầm.

Lập trường của Phật giáo đã được bày tỏ một cách khá rõ ràng trong bài xã luận của cơ quan chánh thức Phật giáo “Hải Triều Âm” ngày 3 tháng 9 năm 1964:

  1. Không hoan nghênh, không chấp nhận giải pháp Trung lập
  2. Coi những cuộc tranh chấp về chủ nghĩa và căm thù không đem lại an lành cho dân tộc
  3. Giải phóng con người khỏi ý thức tranh đấu giai cấp, khỏi mưu lược căm thù, khỏi những tranh chấp có ý thức hệ

Tuy danh từ “Cộng sản” không được nhắc tới, nhưng hiển nhiên đây là một lập trường chống trung lập, chống Cộng sản (vì chống tranh đấu giai cấp, tranh chấp về ý thức hệ, chống căm thù).

Một thông cáo của Viện Hóa Đạo đã xác nhận lập trường này.  Vậy những nghi ngờ Phật giáo thiên trung lập, nghiêng Cộng sản quả thực là không chánh đáng và là một thái độ tai hại cho sự đoàn kết lương giáo.  Phương tiện tranh đấu của hai bên có thể khác, nhưng mục đích của hai bên đâu có khác gì?

Người Phật giáo cũng không nên hiểu lầm là tất cả người Công giáo đều là Cần Lao – không nên quên rằng đảng viên Cần Lao có thể là Công giáo hay bất cứ tôn giáo nào khác – cũng không nên quên rằng không phải người Công giáo nào cũng là tay sai của chế độ cũ.  Đã có những người Công giáo chống lại chánh sách của chánh quyền Ngô Đình Diệm trước khi có cuộc tranh đấu Phật giáo. Những vị Công giáo như Đức Cha Lê Hữu Từ, Cha Của, Cha Vui, Cha Chủ nhiệm báo Đường Sống và bao nhiêu chức sắc khác, bao nhiêu giáo đồ Công giáo khác đã chống đối, đã bị tù ngục, hành hạ cũng như những người Phật giáo, Cao đài, Tịnh độ cư sĩ Phật giáo, Hòa hảo, Tin lành…

Việc thành lập Ủy Ban Liên Tôn, những thông cáo hết sức đứng đắn gần đây của Viện Hóa Đạo cũng như của khối Công giáo Tranh Đấu, đã đánh tan một phần nào mối tỵ hiềm giữa hai bên.

Rất tiếc là một vài cá nhân đã có những lập luận, hành vi vượt ra ngoài đường lối chân chinh của hai đoàn thể và một số báo chí – vô tình hay hữu ý – quật thêm ngọn lửa tranh chấp như việc “ 40 lò rèn, 20.000 dao và mã tấu”.  Nhưng người ta lấy làm mừng đã thấy những cuồng phẫn đã dịu bớt và các nhà lãnh tụ hai tôn giáo đã ý thức được tánh cách nghiêm trọng của tình thế mà đều cố gắng dập tắt ngọn lửa giận hờn một lúc đã đe dọa dân tộc chỉ vì những chuyện ngộ nhận.

 2)    Việc thứ hai phải làm là phải có một chánh quyền không bị ám ảnh vì những mặc cảm, đủ tự tín, đủ uy thế, đủ can đảm, không để bất cứ một đoàn thể, tổ chức nào chi phối, miệt thị, khinh khi, biết làm tròn bổn phận của chánh quyền nghĩa là duy trì an ninh trật tự và kỷ luật quốc gia một cách nghiêm minh, áp dụng pháp luật một cách chí công vô tư, bảo vệ tài sản và tính mạng cho nhân dân, kể cả những người có tội sẽ mang ra Tòa án xét xử theo pháp luật với những bảo đảm luật định; làm việc với những phương pháp cách mạng, với những người cách mạng.

 3)    Việc thứ ba là mỗi người chúng ta phải ý thức được tánh chất cực kỳ nghiêm trọng của tình thế và đặt quyền lợi của dân tộc lên trên những tỵ hiềm nhỏ mọn, tư kỷ và đoàn kết nhất trí, không phân biệt già trẻ, cũ mới.  Lương giáo, quân dân, thành tâm siết chặt hàng ngũ để ứng đối chống hiểm họa chung.

 Số Mai: Hai lợi khí để giải quyết các khó khăn.

 


===========================================================================================

 

PHẦN I - TÂM LÝ NHỮNG BIẾN CỐ VỪA QUA

Hai Lợi Khí Để Giải Quyết Các Khó Khăn

 Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 2 tháng 10 năm 1964)

 

Giải quyết được ba điểm mà chúng tôi đã trình bày là giải quyết được một việc khó khăn. Để giúp vào việc giải quyết các vấn đề tâm lý, có hai hiện tượng phải được chúng ta chú ý, và coi là những khí cụ lợi hại.

Như những cụm phong lan giữa nơi rừng rậm, trong rối loạn của những nghi ngờ, mặc cảm, lo sợ, người ta thấy tưng bừng nổi lên hai hiện tượng mới, hai hy vọng:

1)    Một phong trào phục hưng tinh thần quốc gia dân tộc đặc biệt là ở miền Trung: Phong Trào Ủy ban Nhân dân Cứu quốc, chủ trương cách mạng triệt để, và mặc dầu đã có lời đính chánh phản đối chánh sách hiện hành của Hoa Kỳ, đòi quyền “dân tộc tự quyết”, phong trào  phục hưng này thực ra không phải mới phát sanh ra gần đây mà đã bộc phát từ khi thành lập trường Đại Học Huế, trên 6 năm nay và đã trưởng thành sau các cuộc vận động, tranh đấu chánh trị tháng 8-1963 và tháng 8-1964.

2)    Một phong trào thanh niên sinh viên, các tướng lãnh trẻ tuổi tranh đấu, đã lớn tiếng nói lên – dù bằng những lời lẽ có khi sỗ sàng, độc ác – những phản ứng của những người thanh niên dưới 40 tuổi của chế độ đang lên – 16 tới 20 tuổi – đối với thái độ, việc làm của thế hệ mà họ cho là phản bội, hay không làm tròn nhiệm vụ. Phong trào này công kích những phương pháp lạc hậu, lỗi thời, những thể chế xã hội thối nát, những nhân vật đốn hèn, tham nhũng, a dua, xu nịnh, triều đại nào cũng có mặt trên chiếu “thịt xôi”.

Hai phong trào này là hai nguồn hy vọng cho dân tộc. Nếu người ta khéo biết xử dụng hai nguồn sinh lực mới này để làm động lực cho cuộc cách mạng mà mọi người đang mong đợi thì cuộc cách mạng đó có nhiều hy vọng thành công. Trái lại, những phong trào này bồng bột, cuồn cuộn có thể như nước vỡ bờ, nếu không được hướng dẫn đứng đắn theo con đường chánh nghĩa, nếu không được khép vào một kỷ luật quốc gia tối thiểu thì e rằng sẽ bị Cộng sản hay những kẻ có dã tâm lợi dụng và có thể trở thành một nguy hại không nhỏ cho tương lai.

Đó là một điểm mà các nhà lãnh đạo quốc gia và quốc dân cần phải chú ý.

Chúng tôi vừa nhắc tới một cuộc cách mạng phải làm. Chỉ có một chánh sách cách mạng, chỉ có những phương pháp cách mạng, chỉ có những tinh thần cách mạng mới có thể giải quyết được những vấn đề phức tạp hiện nay;  mới có thể gây tin tưởng cho nhân dân đối với chánh quyền và tương lai dân tộc; mới có thể làm việc hiệu lực và thực hiện được những mục tiêu mà quân dân đòi hỏi: diệt trừ tàn tích chế độ cũ , chiến thắng Cộng sản, xây dựng dân chủ.

 

Số Mai:  PHẦN II – Con đường Cách Mạng của chúng ta: Một Cuộc Cách Mạng Tâm Lý

 

===========================================================================================

 

PHẦN II - CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG CỦA CHÚNG TA

   Một Cuộc Cách Mạng Tâm Lý

Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 3, 4 tháng 10 năm 1964)

 

Từ 10 năm nay, người ta đã nói nhiều tới cách mạng. Dưới chế độ Ngô Đình Diệm có “cách mạng quốc gia”, “cách mạng nhân vị”. Hội đồng “quân nhân cách mạng” tuyên bố làm “cách mạng ôn hòa”. Chế độ quân đội cách mạng hóa làm “cách mạng toàn diện”. Rồi những ngày gần đây sau khi Hội Đồng Quân Đội cách mạng giải tán, phát hiện một “cách mạng toàn dân”, “cách mạng cứu quốc”! Nhưng dù là “cách mạng quốc gia”, “cách mạng nhân vị”, “cách mạng toàn dân”, người ta cũng vẫn thấy nguyên vẹn những thể chế cũ, những cảnh lạc hậu, lỗi thời, thối nát, xấu xa, của một xã hội đang suy đồi, phân hóa.

Cách mạng không phải chỉ là nhãn hiệu “cách mạng “ dán vào những thể chế phong kiến để lừa dối  dân như thời đại chế độ Ngô Đình Diệm. Cách mạng cũng không phải là ở việc “đổi tên” những tổ chức cũ để làm đồ mới, như đổi tên “ấp chiến lược”  ra “ấp  tân sinh”, đổi “Hộp Thơ Dân Ý”  thành “Tổng Vụ Dân Nguyện”, thay “hiến pháp” ra “hiến ước”, “hiến chương”, chức “tổng thống” thành  ngôi “chủ tịch” v.v…. Cách mạng cũng không phải là đập phá lung tung, biểu tình loạn xạ, tự cho mình có sứ mạng cứu quốc rồi tự xưng độc quyền cách mạng, cho mọi người là lạc hậu, là lẩm cẩm, là gian manh.

Không, cách mạng không phải là lừa dối, bịp bợm, giả tạo.

Cách mạng có nghĩa là phá hủy tất cả những cái xấu xa, thối nát, lỗi thời để thay vào đó những cái gì tốt đẹp hơn, tiến hóa hơn, hợp thời hơn. Cách mạng có nghĩa là thay đổi con người, thay đổi tư tưởng, thay đổi nếp sống, thay đổi tổ chức, thay đổi thể chế xã hội, thay đổi tác phong, phương pháp hành động. Và thay đổi nhanh, thay đổi mạnh, thay đổi triệt để, thay đổi toàn diện.

Cách mạng phải triệt để, nghĩa là phải dứt khoát với tất cả các thối nát, xấu xa của quá khứ, của các chế độ thực dân, phong kiến, độc tài.

Cách mạng phải toàn diện, nghĩa là phải thay đổi cả tâm lý, cả tổ chức, cả phương pháp, cả nếp sống chính trị, kinh tế, xã hội.

Và trước hết phải làm một cuộc cách mạng tâm lý.

Ở một bài báo trước đây, tôi đã nói tới những nghi ngờ, tỵ hiềm, mặc cảm, đang bao trùm, đè nặng trên tâm lý dân tộc.

Muốn cách mạng xã hội, trước hết phải tiêu diệt những nghi ngờ, tỵ hiềm, mặc cảm đó, phải tiêu diệt những mối chia rẽ đang tràn ngập đất nước, tràn ngập mọi việc, tràn ngập cả hàng ngũ những người đồng chí, đồng hành.

Sau đó, ta phải loại trừ tinh thần nô lệ, di tích của chế độ thực dân, phong kiến, độc tài trước đây, và hậu quả của tinh thần nô lệ đó : tinh thần vọng ngoại, lòng không tự tin, tự trọng, tự cường, lòng không tin tưởng ở  khả năng của dân, ở chánh nghĩa quốc gia.

Ta phải gột rửa đầu óc bè phái, “hương đảng”, “gia đình”, vị kỷ, gốc rễ của mọi chia rẽ, mầm mống của mọi phá hoại tinh thần quốc gia dân tộc.

Ta phải đặt quyền lợi Quốc Gia Dân Tộc lên trên hết mọi quyền lợi nhỏ bé của cá nhân, của gia đình, bè phái, để đoàn kết dân tộc theo một tin tưởng chung , tin tưởng  ở chánh nghĩa : Tự Do, Dân Chủ, Hạnh Phúc và Vinh Quang của Dân Tộc.

Ta phải có ý chí và sáng suốt biết chi phối những thú tính, biết tự kềm chế, biết nhận trách nhiệm, biết tôn trọng kỷ luật, biết hi sinh cho lý tưởng.

Ta phải có tinh thần đạo đức, tôn trọng cương thường, không phải thứ cương thường hủ lậu, ngăn cản không cho nhân cách con người phát triển, mà là những cương thường căn cứ trên Nhân Nghĩa bất di, bất dịch của nhân loại.

 Số Mai: Một cuộc cách mạng xã hội

 

===========================================================================================

 

PHẦN II - CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG CỦA CHÚNG TA

 Một Cuộc Cách Mạng Xã Hội

 Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 5 tháng 10 năm 1964)

 

Đã đến lúc toàn dân phải phản tỉnh, phải tự ý thức được nhiệm vụ của mình trong thời kỳ nghiêm trọng này và tích cực góp sức vào cuộc tranh đấu chống những chánh sách phản dân tộc, phản đạo lý, phản tiến hóa, ngăn chận những kẻ cầm quyền không để cho họ sa ngã vào những lầm lỗi của người bước trước.

Đã đến lúc mỗi người chúng ta phải có ý thức quốc gia, dân tộc rõ rệt, bỏ thái độ chia rẽ,  bỏ thái độ lạnh lùng, thờ ơ đối với việc chung, bỏ những tham vọng tự kỷ để cứu mình và cứu nước.

Ta phải tiêu hủy những thể chế xã hội hủ bại để thay thế bằng những thể chế hợp thời, hợp lý.

Hãy nhìn quanh chúng ta. Ta thấy những gì?

Ta thấy cảnh tượng một xã hội đầy ắp những bất công, những thối nát về tất cả mọi ngành, chánh trị, kinh tế, xã hội, văn hóa.

Trên mặt chính trị, trước kia, trong thời kỳ thực dân, phong kiến, người ta thấy bọn người đè đầu, đè cổ nhân dân, tay sai của thực dân là bọn quan liêu, “mại bản”; tới thời kỳ Ngô Đình Diệm rồi tới ngày nay, trong một chế độ mệnh danh là cách mạng, người ta cũng vẫn thấy mấy người quan liêu phong kiến, mại bản, đè đầu, đè cổ nhân dân. Có khác chỉ là ở chỗ trước kia họ khúm núm sua nịnh đối với bọn thực dân, vua chúa hay độc tài; ngày nay họ khúm núm, sua nịnh đối với mấy vị tướng lãnh cầm quyền!

Đầu óc của một phần nhân dân vẫn là đầu óc nô lệ. Tinh thần khiếp nhược của một số đông nhân dân vẫn còn trầm trọng. Bọn quan liêu, phong kiến hống hách, tham nhũng  cũng vẫn hống hách, tham nhũng.

Bộ máy chánh quyền, luật pháp, gần như nguyên vẹn, vẫn là bộ máy chánh quyền của thực dân, tạo ra để phụng sự chánh quyền đô hộ, tuy rằng từ mười năm nay, Việt Nam đã vượt lên cương vị một quốc gia hoàn toàn độc lập.

Về mặt xã hội, ta cũng vẫn thấy cảnh giàu bóc lột nghèo, những cảnh dâm đãng cùng xa cực xỉ bên cạnh những cảnh thương tâm, cực khổ, cùng bần. Ta vẫn thấy bên cạnh những kẻ trả một tiệc rượu hàng mấy vạn đồng trong một buổi khiêu vũ, có những kẻ tự tử hay đâm chém nhau vì vài ba chục bạc! Ta vẫn thấy bên cạnh những đại hạ huy hoàng, những túp lều lụp xụp, tối tăm được gọi là “chuồng muỗi” , “lỗ chuột” ! Ta vẫn thấy bên cạnh những đô thành hoa lệ, những nơi bùn lầy nước đọng, những thôn ấp, chưa thoát ly tình trạng văn minh thượng cổ.

Ta cũng vẫn thấy một nền văn hóa thoái bộ, những tiểu thuyết lãng mạn của thời tiền chiến còn in lại hai ba lần; những đài phát thanh của chánh quyền suốt ngày “lải rải khóc sầu” bằng mấy câu ca “vọng cổ”. Ta vẫn thấy báo chí thua kém cả báo chí thời tiền chiến, hạ mình từ “đệ tứ quyền quốc gia” xuống địa vị bán tiểu thuyết kiếm hiệp hay bán lá số rẻ tiền hay bán những tin giật gân nhiều khi thất thiệt.

Nói sao cho xiết những cảnh xấu xa của xã hội hiện tại. Đây chúng tôi chỉ nhắc lại một ít những chuyện điển hình.

Ta phải làm gì để thay đổi? Làm gì để “cách mạng” ?

Lẽ tất nhiên là phải thay đổi hết.

Phải “suy nghĩ” lại tất cả các vấn đề, sắp xếp lại, xây dựng lại tất cả các thể chế.

Số Mai : Những Gì Cần Sửa Đổi?

 

===========================================================================================

 

PHẦN II - CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG CỦA CHÚNG TA

 Những Gì Cần Sửa Đổi?

 Bài của LS Trần Văn Tuyên,

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 6 tháng 10 năm 1964)

 

Trước hết, phải đặt lại các nguyên tắc căn bản cho sự cải cách:

  • VỀ CHÁNH TRỊ:  tôn trọng triệt để nguyên tắc tự do, dân chủ, bảo vệ hữu hiệu các nhân quyền, công quyền căn bản của con người.
  • VỀ KINH TẾ XÃ HỘI : bảo đảm  một mực sống vật chất tối thiểu cho hết mọi người; giải thoát nhân dân khỏi nạn đói rách, bệnh tật, bất trắc, khi bình thường cho họ có cơm ăn, nhà ở; khi đau ốm, có thuốc men, thầy chữa; khi gặp cảnh bất trắc có bảo hiểm xã hội.

Ta phải sửa đổi toàn thể tổ chức bộ máy nhà nước, sửa đổi các pháp luật cũ kỹ lỗi thời từ đời đế quốc, cho hợp với chế độ một quốc gia độc lập và một quốc gia tân tiến, sửa đổi phương pháp, tác phong làm việc của các công bộc  - từ vị nguyên thủ cho tới người lao động – để tránh cho nhân dân những sự bạo ngược, phiền hà. Phải sửa đổi các thể chế theo một kế hoạch tổng quát, không thể vá víu, không thể thay đổi cục bộ; chánh quyền phải trao cho toàn thể nhân dân trách nhiệm chánh trị, tạo ra các thể chế, tập quán dân chủ, huấn luyện nhân dân về ý thức chánh trị, về ý niệm Tự Do, Dân Chủ, về mặt quyền lợi cũng như về nhiệm vụ.

Ta phải khuyến khích những hoạt động văn hóa: ca nhạc, vũ họa, văn thi: phục hưng lại các ngành văn hóa dân tộc và mang tinh thần dân tộc vào các ngành văn hóa “nhập cảng”.

Ta phải cách mạng hoàn toàn nền giáo dục, tìm một hướng giáo dục mới để thỏa mãn nhu cầu của chế độ kinh tế, khuynh hướng xã hội, sinh hoạt chính trị của thời đại.

Ta phải cách mạng tổ chức kinh tế, diệt trừ mọi đặc quyền, đặc huệ của “mại bản”, “độc quyền”, “đầu cơ”; cho thợ thuyền tham gia vào việc khai thác xí nghiệp và chia xẻ các “thặng dư giá trị” với chủ nhân; không hẳn theo chủ nghĩa tư bản mà cũng không theo chánh sách kinh tế nhà nước vì cả hai đều trói bó, bức bách con người.

Mục đích của cuộc đời không phải là “thần tượng hóa nhà nước” như chủ nghĩa phát xít chủ trương hay “thần thánh hóa giai cấp” như chủ nghĩa Cộng sản chủ trương.

Mục đích của đời sống xã hội dân chủ phải là phát triển khả năng của con người để thực hiện được phúc lợi cho cá nhân và đồng thời cho xã hội, cho nhân loại mà con người là một phần tử.

Muốn thực hiện mục đích đó:

1) Đừng coi con người chỉ là nô lệ cho quốc gia, cho kinh tế.

2) Thiết lập sự đồng lao cộng tác, chia xẻ trách nhiệm giữa chánh quyền và công dân, giữa công nhân và chủ nhân, để cho ai nấy cũng có quyền cho mình là cần thiết! Cần thiết không những vì là một công cụ mà vì là một tinh thần!

Chúng ta nói cách mạng nhiều rồi mà chưa làm cách mạng.

Nói cách mạng DỄ - Làm cách mạng KHÓ.

Làm cách mạng khó, giữ vững “đà” cách mạng lại còn khó hơn!

Nhưng phải làm. Phải làm gấp.

Vì Cộng sản cũng đang tuyên truyền cách mạng. Muốn thắng Cộng sản, ta phải không những nói cách mạng, tuyên truyền cách mạng. Chúng ta phải thể hiện cách mạng.

Đừng kêu gọi đoàn kết để duy trì cái xã hội thối nát cũ.

Đoàn kết chỉ có nghĩa nếu chúng ta đoàn kết để xây dựng một xã hội mới.  

oOo
 

================================================================= 

PHẦN I - TÂM LÝ NHỮNG BIẾN CỐ VỪA QUA

 

Sự Giải Thoát Tâm Lý Để Giải Quyết

Những Vấn Đề Tâm Lý Phức Tạp

 

Bài của LS Trần Văn Tuyên

(Đăng trên Báo Quyết Tiến "Lập Trường", ngày 1 tháng 10 năm 1964)

 

Làm cách nào để giải quyết những vấn đề tâm lý phức tạp này, để tạo ra một không khí đồng tâm nhất trí cần thiết cho cố gắng ứng chiến và xây dựng tương lai?

 

1)    Việc thứ nhứt phải làm là đánh tan những hiểu lầm, ngờ vực giữa Phật giáo và Công giáo.

Người Công giáo đừng hiểu lầm lập trường của Phật giáo trong vấn đề chống Cộng.

Lập trường hòa bình, chống chiến tranh là một lập trường giáo lý của một tôn giáo căn bản trên lòng Từ Bi hỉ xả - không phải là một thái độ khuynh cộng như có người đã tưởng lầm.

Lập trường của Phật giáo đã được bày tỏ một cách khá rõ ràng trong bài xã luận của cơ quan chánh thức Phật giáo “Hải Triều Âm” ngày 3 tháng 9 năm 1964:

  1. Không hoan nghênh, không chấp nhận giải pháp Trung lập
  2. Coi những cuộc tranh chấp về chủ nghĩa và căm thù không đem lại an lành cho dân tộc
  3. Giải phóng con người khỏi ý thức tranh đấu giai cấp, khỏi mưu lược căm thù, khỏi những tranh chấp có ý thức hệ

Tuy danh từ “Cộng sản” không được nhắc tới, nhưng hiển nhiên đây là một lập trường chống trung lập, chống Cộng sản (vì chống tranh đấu giai cấp, tranh chấp về ý thức hệ, chống căm thù).

Một thông cáo của Viện Hóa Đạo đã xác nhận lập trường này.  Vậy những nghi ngờ Phật giáo thiên trung lập, nghiêng Cộng sản quả thực là không chánh đáng và là một thái độ tai hại cho sự đoàn kết lương giáo.  Phương tiện tranh đấu của hai bên có thể khác, nhưng mục đích của hai bên đâu có khác gì?

Người Phật giáo cũng không nên hiểu lầm là tất cả người Công giáo đều là Cần Lao – không nên quên rằng đảng viên Cần Lao có thể là Công giáo hay bất cứ tôn giáo nào khác – cũng không nên quên rằng không phải người Công giáo nào cũng là tay sai của chế độ cũ.  Đã có những người Công giáo chống lại chánh sách của chánh quyền Ngô Đình Diệm trước khi có cuộc tranh đấu Phật giáo. Những vị Công giáo như Đức Cha Lê Hữu Từ, Cha Của, Cha Vui, Cha Chủ nhiệm báo Đường Sống và bao nhiêu chức sắc khác, bao nhiêu giáo đồ Công giáo khác đã chống đối, đã bị tù ngục, hành hạ cũng như những người Phật giáo, Cao đài, Tịnh độ cư sĩ Phật giáo, Hòa hảo, Tin lành…

Việc thành lập Ủy Ban Liên Tôn, những thông cáo hết sức đứng đắn gần đây của Viện Hóa Đạo cũng như của khối Công giáo Tranh Đấu, đã đánh tan một phần nào mối tỵ hiềm giữa hai bên.

Rất tiếc là một vài cá nhân đã có những lập luận, hành vi vượt ra ngoài đường lối chân chinh của hai đoàn thể và một số báo chí – vô tình hay hữu ý – quật thêm ngọn lửa tranh chấp như việc “ 40 lò rèn, 20.000 dao và mã tấu”.  Nhưng người ta lấy làm mừng đã thấy những cuồng phẫn đã dịu bớt và các nhà lãnh tụ hai tôn giáo đã ý thức được tánh cách nghiêm trọng của tình thế mà đều cố gắng dập tắt ngọn lửa giận hờn một lúc đã đe dọa dân tộc chỉ vì những chuyện ngộ nhận.

 

2)    Việc thứ hai phải làm là phải có một chánh quyền không bị ám ảnh vì những mặc cảm, đủ tự tín, đủ uy thế, đủ can đảm, không để bất cứ một đoàn thể, tổ chức nào chi phối, miệt thị, khinh khi, biết làm tròn bổn phận của chánh quyền nghĩa là duy trì an ninh trật tự và kỷ luật quốc gia một cách nghiêm minh, áp dụng pháp luật một cách chí công vô tư, bảo vệ tài sản và tính mạng cho nhân dân, kể cả những người có tội sẽ mang ra Tòa án xét xử theo pháp luật với những bảo đảm luật định; làm việc với những phương pháp cách mạng, với những người cách mạng.

 

3)    Việc thứ ba là mỗi người chúng ta phải ý thức được tánh chất cực kỳ nghiêm trọng của tình thế và đặt quyền lợi của dân tộc lên trên những tỵ hiềm nhỏ mọn, tư kỷ và đoàn kết nhất trí, không phân biệt già trẻ, cũ mới.  Lương giáo, quân dân, thành tâm siết chặt hàng ngũ để ứng đối chống hiểm họa chung.

 

 

Số Mai: Hai lợi khí để giải quyết các khó khăn.

Bạn Mới

Tập Truyện Ngắn "Người Khách Lạ"

Tập Truyện Ngắn "Người Khách Lạ" của LS Trần Văn Tuyên có tất cả 11 Chương.

Muốn đọc Toàn Bộ, Xin mời Bạn vào đây ...

- Chương 1 : Người Khách Lạ

- Chương 2 : Trần gian và Tiên Cảnh

- Chương 3 : Tết Của Bé Miễn

- Chương 4 : Chuyện Anh Tư.

- Chương 5 : Linh Hồn Và Xác Thịt

- Chương 6 : Một Thân Thế

- Chương 7 : Sở Khanh Đến Trước Diêm Vương

- Chương 8 : Thực Và Mộng

- Chương 9: Gánh Mắm Người

- Chương 10: 30 Tết Của Trâu Bò Gà Lợn

- Chương 11: Truyện Bác Nghèo

=================================

Bài Mới Đăng

=================================

Gia đình Nguyễn Ngọc Huy  tổ chức trình chiếu bộ phim Đại Họa Mất Nước trên toàn thế giới;

Mời quí vị thưởng lãm trên YouTube qua các Links dưới đây:

Chapter-1/8: http://www.youtube.com/watch?v=JQwicWxsRB8&feature=related 

Chapter-2/8: http://www.youtube.com/watch?v=tNVG-lqJnDg 

Chapter-3/8: http://www.youtube.com/watch?v=YLnqNJssvHY 

Chapter-4/8: http://www.youtube.com/watch?v=O29v7zjUUzs 

Chapter-5/8: http://www.youtube.com/watch?v=XpbRLRzE1S4 

Chapter-6/8: http://www.youtube.com/watch?v=uTzkoZoO_IE 

Chapter-7/8: http://www.youtube.com/watch?v=yLaaU26NWh0 

Chapter-8/8: http://www.youtube.com/watch?v=jm3Un1Kbb3Y hoặc coi toàn bộ cuốn phim

Toàn bộ:http://www.youtube.com/watch?v=fpYuc2gs2bk&feature=related

=================================

Muốn đọc Tiểu Sử của Đảng Trưởng Nguyễn Thái Học, xin vào Trang Archives hay Links;

Hoặc bấm vào thư viện của Nguyễn Thái Học Foundation;

=================================

Muốn biết gì về đạo Cao Đài, xin bấm vào đây để đọc bằng tiếng Anh Caodaism.

Muốn đọc tiếng Việt, xin vào đây Đạo Cao Đài;

Tìm qua Google

Tìm ở đây : http://www.google.com;